Hoàng Diệu Sóc Trăng - Ban Liên Lạc Cựu Học Sinh
BÀ THỦY
"Kính dâng hương hồn Cô Trần Thị Thanh Thủy”
Đó là cách gọi cả nghĩa đen, nghĩa bóng của một số học sinh lẫn giáo viên dùng ám chỉ cho sự nghiêm khắc của Cô.
Sau 30/4/1975, các lớp được sắp xếp lại cho phù hợp với phân ban mới, chúng tôi lớp 11D4 do cô Trần Thị Thanh Thủy chủ nhiệm, cô giáo được mệnh danh là dữ nhất và khó nhất trường thời bấy giờ, nhưng với lớp chúng tôi cô luôn là người chị, người bạn, người Thầy mà chúng tôi xem như thần tượng, mặc cho ai có nói gì thì nói.
|
MỘT GÓC QUÊ NHÀ Buổi sáng ngồi ở hàng hiên nhìn ra cái hồ bé tẹo, xem mấy chú cá vàng nhởn nhơ đớp bóng dưới tán lá sen nhỏ xíu bằng bàn tay, lá xanh thì thấy nhưng chờ hoài không biết bao giờ mới thấy bông trắng chen nhụy vàng giữa cái nắng hè gay gắt trên sa mạc này, nhưng dù sao tôi cũng hả lòng với công trình của mình suốt mấy tháng trời chăm chút, nói cái hồ cho oai chứ nó nhỏ cỡ vũng trâu nằm, nhưng với sức già sỏi cát cũng thành ao, tôi hì hục cả buổi trời để mong biến giấc mơ mỗi sáng mỗi chiều hai vợ chồng ra đàng sau huê viên bẻ hoa bắt bướm, ngồi nhâm nhi tách trà ngó cây cối xanh...xao cho đỡ nhớ quê mình.
TRƯỜNG HOÀNG DIỆU SÓC TRĂNG Kính tặng Quý Thầy Cô trường Hoàng Diệu ngày Nhà Giáo VN- Riêng kính tặng Thầy Ngô Kim Thạnh, Thầy Đào Ngọc Ấn và Thầy Quách Xiêm. Quê nội tôi ở miền Trung nước Việt. Những buổi chiến chinh chưa lui khỏi cuộc đời, dành cho bao người con phương xa nơi nương thân lại là rẻo đất của miền Tây Nam Bộ bằng phẳng với những xe trâu, và hàng hàng rơm rạ phủ kín đường thôn trong tiếng sáo ngày mùa. Những đời lưu dân không dám nhận nơi đâu là cố lý, vậy mà thoắt cái bốn mươi năm đã in đậm tâm hồn...
|
BUỔI HẸN HÒ ĐẦU TIÊN Cho tới bây giờ, ở cái tuổi sắp sửa được ăn lục tuần, mỗi khi nhớ lại cái buổi hẹn hò đâu tiên ấy tôi vẫn không khỏi bật lên cười ha hả. Năm ấy là năm tôi học lớp 10, ban B, tức là ban toán nên con gái trong lớp có phần ít ỏi. Tuy ít ỏi, nhưng con gái lớp tôi đa phần kha khá về nhan sắc, nếu không nói là có nàng cũng thuộc dạng sắc nước hương trời. Tôi thuộc thành phần cá kèo một chút, nghĩa là không có gì đặc biệt ngoài cái tài mọn là biết làm mấy bài thơ đăng trên báo tường hay đặc san xuân.
NHỚ VỀ LỚP ĐỆ NHẤT B "ĐẶC BIỆT" Khi những chùm hoa phượng lập lòe gọi hè về là khi mùa mưa đã đến và cũng là mùa nghỉ hè của lứa tuổi hoa niên. Lòng chợt bâng khuâng khi nhớ về lớp cũ trường xưa một thuở. Lời hát nào vọng mãi với tháng năm : “Ngày mai xa cách hai đứa hai nơi, phút gần gũi nhau mất rồi. Tạ từ là hết người ơi. Tiếng ve nức nở buồn hơn tiếng lòng. Có ai còn nhớ đến ân tình không?” (Thanh Sơn).
|