Hoàng Diệu Sóc Trăng - Ban Liên Lạc Cựu Học Sinh
TẢN MẠN SÓC TRĂNG
Khi có tuổi người ta hay hoài cổ và thương nhớ một cái gì đó xa vời. Nhịp sống hiện tại, từng ngày, từng ngày chuyển mình như vũ bão, nhưng sao chúng ta muốn giữ mãi một vài điều thuộc về xưa cũ, nó không ảnh hưởng gì, nhưng nhiều khi không còn có ích nữa, một tấm ảnh trắng đen nhạt nhòa, một lá thư, cánh thiệp úa vàng chẳng hạn. Có thể một ngày đẹp trời nào đó mang đến trao lại cho chủ nhân của nó, để đó cũng chẳng sao, có thể một ngày chúng ta nhìn nó sẽ không còn cảm giác nữa.
|
NHỮNG THẦY HIỆU TRƯỞNG Tôi vào trường Hoàng Diệu năm 68 và rời trường năm 75. Nếu nhìn lại lịch sử nhà trường tôi đã học tại đây qua các giai đoạn hiệu trưởng trường là thầy Phan Ngọc Răng, thầy Lê Xuân Vịnh và thầy Lâm Cộng Hưởng. Lúc vào trường, tôi còn nhỏ nên ít biết thầy hiệu trưởng (chỉ biết thầy giám thị) nên tôi chỉ còn kỷ niệm và ấn tượng với những thầy hiệu trưởng tôi có nhiều dịp tiếp xúc sau này hơn.
BÀI LUẬN VĂN VỀ NGƯỜI THẦY Kính tặng thầy Lê Xuân Vịnh Kỷ niệm về mái trường, thầy cô là những dấu ấn không phai của những ai trãi qua đời học sinh. Mấy mươi năm trôi qua, tên một ngôi trường luôn gắn liền với một thế hệ thầy cô giáo đã hết lòng tận tâm, tận lực lái con thuyền sứ mệnh đến bến bờ tri thức. Thế hệ học sinh những năm ấy mái đầu đã bạc, thầy cô những năm ấy người còn người mất, nhưng những tình cảm giữa thầy và trò luôn luôn lắng đọng thấm sâu. Bốn mươi năm rồi, tôi vẫn còn nhớ mãi, thầy hiệu trưởng Lê Xuân Vịnh, thầy dạy lớp chúng tôi cách đây tròn 40 năm....
|
NHỮNG LẦN HỌP MẶT Trường Hoàng Diệu đã qua 4 lần họp mặt cô thầy trò cũ từ sau 75. Những người có mặt xuyên suốt những lần họp mặt qua không nhiều. Sự ghi nhận dưới đây như là thông tin bổ ích tới cô thầy bạn cũ chưa có dịp về dự họp mặt hoặc dự họp mặt không liên tục. Qua đó, chúng ta biết về sự hình thành và phát triển hoạt động này cũng như nỗ lực của người trong cuộc như thế nào.
CẢM ƠN CON GÁI Tình cờ, tới cái tuổi già này, tôi đọc Áo tiểu thư của nhà văn Duyên Anh. Khép trang cuối lại, tôi chợt mỉm cười nối theo nhiều cái mỉm cười trước đó theo diễn tiến câu chuyện. Bởi Áo tiểu thư như là một đoạn phim phổ biến trong mỗi cuộc đời con trai mới lớn trải qua. Tôi như thấy mình ẩn hiện, lẩn quẩn đâu đó trong Áo tiểu thư ở quãng thời gian tôi bước vào đệ nhị cấp, khi lần đầu học chung con gái.
|