Hoàng Diệu Sóc Trăng - Ban Liên Lạc Cựu Học Sinh
Trường xưa mái dẫu rêu phong
|
MỘT LẴNG HOA GỞI TẶNG CÁC NGƯỜI Từ hồi còn trẻ, tôi vốn là người không cởi mở. Bởi vậy tôi không bao giờ tâm sự với ai về tình cảm, về những khó khăn trong đời sống của mình, cho dù đó là người bạn thân thiết mà tôi yêu thương và quý trọng. Nhứt là đời sống bản thân và gia đình, tôi thường để "một mình mình biết, một mình mình hay". Tôi rất sợ lòng tự trọng bị tổn thương và không chấp nhận sự thương hại của bất cứ ai. Những điều tôi không thố lộ với bạn bè không phải vì nó xấu mà là vì không muốn làm bận tâm đến mọi người.
CÂU CHUYỆN THỜI SINH VIÊN Tháng 7 năm 1973 khi biết kết quả đậu cao kỳ thi Tú tài 2, gia đình cố động viên tôi nộp đơn xin du học hầu mong tương lai tôi sau này được sáng sủa hơn, nhất là ông anh cả tôi. Ông anh anh cả tôi đã ham học từ thuở bé. Anh có ý chí và giấc mộng lớn. Anh ao ước tương lai mình sẽ thành công rạng rỡ như những idol của anh – ông tiến sỹ Nguyễn Xuân Vinh. Thời tiểu học, anh cả tôi lúc nào cũng rót vào tai chúng tôi rằng sau này chúng ta phải cố gắng học giỏi để thành tài như Ts NXV. Vì thế anh ấy không ngần ngại bỏ nhiều, rất nhiều thì giờ học thêm sau những buổi học ở trường. Trong tất cả sinh viên xuất sắc Hoàng Diệu trước 75 như Trần Văn On, Trần Thị Bé, Lưu Kim Yến, Triệu Minh Hùng, Cao Chiếu Trí thì ông anh bao giờ cũng tranh đua với họ để mong tên mình lúc nào cũng lọt vào danh sách top 5 của HD Sóc Trăng.
|
TƯỞNG Mang theo thương nhớ về nơi xa vời Tưởng chừng lá úa nhẹ rơi
|