Hoàng Diệu Sóc Trăng - Ban Liên Lạc Cựu Học Sinh
GỞI VỀ NỖI NHỚ
Nếu mai em trở về nơi ấy
Thăm giùm ta trường cũ ngày xưa
Rêu mốc phủ niềm đau chôn kín
|
Ngăn ký ức Dù không có gì bận rộn lắm, nhưng tôi vẫn sắp xếp cho mình một năm có một lần mở toang cánh cửa tâm hồn, không biết để làm gì ngoài phủi một chút bụi thời gian những kỷ niệm buồn vui trong ngôi nhà ký ức và bâng khuâng nhìn lại mảnh rong rêu sót đọng cuối đời. Một tối thanh thản trong đêm trừ tịch, bao giờ cũng vậy tôi gạt hết mọi việc thường ngày, để chăm chú sột soạt đống giấy tờ ố vàng với biết bao chuyện đáng nhớ của thời quá khứ
BANH...TÙ Đang ngon trớn xe, tôi chợt giật mình đạp thắng vì một trái banh vừa sượt qua mang tai. Chưa kịp hoàn hồn và đang tức giận vì suýt té thì đã thấy một lô nhóc tì đứng trước mặt - trai có, gái có - ríu rít xin lỗi. Tôi vốn không để bụng nên cảm thấy vui vui trước sự thành khẩn của những kẻ vô tình làm lỗi, lại càng giảm đi sự tức giận khi nhìn những bộ đồng phục thể thao: quần xanh dương sọc trắng và trên nền áo trắng có dòng chữ màu xanh dương “Trường trung học chuyên ban Hoàng Diệu”. Một cái gì đó chợt nhói lên êm dịu trong lòng tôi khi nhắc đến hai tiếng “Hoàng Diệu” thân thương
|
THEO EM TỚI TRƯỜNG Theo em xuống phố trưa nay Cây im gió đứng nắng say cuối đường Bụi hoen mờ gót chân son
HOÀNG DIỆU TRƯỜNG XƯA Ngày xưa sum họp vui ghê Ngày nay ly biệt đi về muôn phương Trải bao sóng gió tang thương
|