Get Adobe Flash player
                                             >> Mời quí Cô Thầy và đồng môn Hoàng Diệu góp bài mọi thể loại cho web: hoangdieusoctrang.com. Thơ từ, bài viết gởi Ban biên tập theo địa chỉ obama68@vnn.vn. Xin cám ơn.


Ngồi đợi mãi đến 5 giờ chiều vẫn không thấy bạn gọi, tôi đoán chắc máy bay bạn vẫn còn đang ở trên trời không thể gọi điện thoại được nên tôi đã đóng cửa văn phòng để vội vã lái xe về nhà.

Khoảng hơn 6 giờ thì điện thoại reo. Nhìn trong máy thấy hiện lên số phone cao bồi Texas nên tôi đã vui mừng nhấc phone:

- Hello Đốc tờ ua tua ND Lân! Welcome to New Jersey. Ông về tới hotel chưa?

- Tôi chưa về vì tour guide còn đưa đi ăn tối trong Chinatown NY.

- Ông hỏi dùm tour guide xem sẽ ghé nhà hàng nào và khoảng mấy giờ sẽ tới nhà hàng?

- Liberty restaurant, 7:00 PM.

- Thanks.

Tôi cúp phone, và để gây ngạc nhiên cho Lân, tôi đã gọi phone báo khẩn cấp cho Thoại NY, đề nghị Thoại đi nhà hàng Tự Do để ngồi "căn me núp lùm" ở một bàn khuất bên trong chờ Lân. Sau đó, khi nhìn thấy Lân bước vào nhà hàng, cứ việc đội mũ lụp xụp phủ kín mặt chỉ chừa bộ râu kẽm ra và bước lại vỗ vai Lân nhẹ nhàng khẽ hỏi : "Nee how Tùa Tỉa!" (Gọi 'Tùa Tía’ vì Thoại và Lân có chút kỉ niệm riêng, liên quan đến người cô họ Liên Mũi Kiên.)

Nhưng kế hoạch welcome này bất thành vì cuối cùng do bị kẹt xe Thoại đã tới nhà hàng trễ và Lân đã rời nhà hàng sớm hơn dự định. Sau đó, tôi đã gọi phone cho Lân, Lân nói tour guide đã dẫn đi ăn sớm hơn dự định và hiện đang đi tham quan Manhattan (mà Thoại quen gọi là thành phố Mã Nhật Tân từ ba thập niên qua). Khi hỏi bao giờ về khách sạn, thì Lân trả lời, " moi không biết", nên chúng tôi đành hẹn gặp nhau vào tối ngày hôm sau.

Lân đã tiếc rẻ không thể gặp được tụi tôi sớm hơn và còn nhấn mạnh nếu tour guide đưa Lân về hotel trước khi đi tham quan NY thì Lân sẽ ở lại hotel đợi tụi tôi và sẽ đi NY vào ngày mai làm cả tôi và Thoại cùng nôn nao, rán sắp xếp việc nhà để đi gặp bạn cũ vào ngày mai.

Chiều ngày hôm sau, tôi đã rời sở làm trước 5 giờ sau khi đã trao chìa khóa văn phòng cho bà thư ký người Ái nhĩ Lan để bà ta khóa cửa văn phòng dùm để tôi có thể về nhà sớm hơn. Chiều thứ sáu là thời điểm thường hay bị kẹt xe nên mãi đến gần 6 giờ tôi mới lái được nửa đường đi đến garage của đồng môn Mã Thành Phúc do anh ta cũng muốn cùng đi thăm Lân với tôi vì lớp 68-75 trên miền Đông giá lạnh này chỉ có tôi và Phúc ở NJ. và chàng Thoại ở NY. Đang lái xe thì Phúc gọi cell phone cáo lỗi là không thể cùng đi được vì chàng ta vừa có thêm một khách hàng mới lái xe vận tải lớn (big truck) tới nhờ sửa xong liền cùng ngày.  Phúc đã nhờ tôi chuyển lời hỏi thăm Lân và cầu chúc Lân thượng lộ bình an.

Tôi lật đật lái xe đến tiệm của vợ tôi để đón cô con gái rượu red wine Nguyễn Ngọc Hân đồng thời ghé lấy mấy món quà nhỏ của cô vợ gốc Sóc Trăng của tôi gởi biếu vợ chồng đồng môn Nguyễn Đình Lân. Sau gần hai tiếng đồng hồ vừa đi lộn đường vừa bị kẹt xe tôi đã đi đến hotel của Lân trọ đúng giờ hẹn vào lúc đã hơn 8 giờ tối.

Đúng như hai bạn đồng môn Hồng Nhan và Ngọc Ánh đã thông báo vì hai trò này mới gặp lại Lân trong mấy năm gần đây, chàng Lân quả là "danh bất hư truyền" với biệt danh "Lân ông địa" vì Lân nhà ta lúc này nhìn có da có thịt hơn năm xửa năm xưa rất nhiều. Còn Lân thì quở tôi: "Tôi đã rán mường tượng ra coi mặt mũi ông như thế nào vì ba mươi mấy năm rồi tụi mình đâu có gặp nhau đâu vì hồi đó học với tôi trông ông ốm nhom ốm nhách, nhưng bây giờ trông ông cũng đâu có ốm yếu nữa đâu ". Về điểm này thì tôi hoàn toàn đồng ý với Lân và tôi muốn đề nghị nhân ngày Mother's Day May 9, 2010 các đồng môn 68-75 nên offer điểm A*** cho vợ Lân vì bà xã Lân đã biết cách "vỗ béo" ông chồng thiệt giỏi.

Đang mừng rỡ sum vầy sau 35 năm ngăn cách có muôn ngàn chuyện để kể thì Thoại gọi tôi nhờ tôi chỉ đường vào hotel vì Thoại nhà ta thấy bản "Do Not Enter", nên lúng túng không biết cách nào để đến khách sạn. Tôi đã chọc quê Thoại: "Thạch lái xe cả hai tiếng đồng hồ từ South Jersey lên North Jersey mà còn lái được tới nơi ngay chóc. Còn Thoại từ New York City tới đây mất có 25 phút mà cũng đi lạc. Sao mà Hai Lúa quá dzậy? Nhưng khoan hãy vào hotel. Thoại ngó dùm coi có tiệm JC Penney hoặc Target nào ở trên đường đi không thì ghé mua dùm Lân một cái va ly vì Lân đang cần thêm một cái va ly nữa để đựng hành lý đấy".

Trong khi chờ đợi Thoại, tôi đã kể cho Lân nghe câu chuyện vui hôm tôi đưa người anh vợ ghé New York thăm ba má của Thoại nhằm lúc Thoại đang mặc quần soọc (thay quần tà loỏn thuở ấy xa xưa tại Sóc Trăng) đang trộn xi măng để sửa lối đi cho căn nhà Thoại mới mua cho ba má Thoại ở. Anh vợ của tôi trong lúc vừa gặp Thoại cứ một điều hai điều thưa "bác" xưng "con" với Thoại làm cho tôi "teo hồn lạc phách" vội vã đính chính: "Đây là đốc tờ ưa tưa Liên Hưng Thoại là bạn học của em. Còn ba Thoại đang ở trong nhà chớ không có ở đây." Phen này, nhờ đã được tôi cung cấp "orientation" trước cho nên lúc Thoại tới Lân đã nhận ra Thoại ngay và đã mừng rỡ "quấn quýt mân mê" bộ râu kẽm đã lốm đốm bạc của Thoại và cũng không quên xuýt xoa khen ngợi" công nhận nhờ bộ râu kẽm này nhìn Thoại chững chạc hơn các bạn đồng môn 68-75 khác của chúng ta rất nhiều."  Câu khen ngợi của Lân làm Thoại khoái chí, lớn tiếng "kể chuyện" bộ râu của Thoại, chẳng hạn như cũng nhờ bộ râu kẽm này mà Thoại đã rất nhiều lần vất vả nằm nhà nghỉ ngơi khi muốn cạo quách nó đi! Cho nên Thoại luôn cương quyết "thà mất tất cả chứ nhất quyết không bao giờ để mất...bộ râu kẽm quý giá của mình." Lân đã an ủi Thoại cứ yên tâm nghỉ ngơi sau những năm tháng dài miệt mài làm công tác nghiên cứu khoa học. Còn tôi thì cười cười vỗ vai cả hai ông Đốc tờ 68-75 nói nửa đùa nửa thật với Thoại: "Chừng nào Thoại chán sống ở NY thì cùng lắm Thoại về NJ thì vào làm việc cho Board of Social Services của tiểu bang New Jersey chung với Hai Lúa cho dzui."

Thoại thì than thở công trình nghiên cứu "herbal medicines" của Thoại đã hoàn tất, nhưng tài khoản để chế tạo thành thuốc viên đã bị cắt bỏ từ trào tổng thống Bill Clinton. Còn các hãng bào chế tư nhân thì chưa hãng nào chịu hợp tác để bào chế. Thoại có hỏi thăm Lân ở VN có hãng nào có thể hợp tác biến thuốc Nam thành thuốc viên. Lân cười lớn trả lời VN còn nghèo lắm thì làm gì có người dám bỏ tiền ra đầu tư vào những chuyện to lớn như vậy được. Tôi đã nói chêm vào câu chuyện trao đổi khoa học của hai ông đốc tờ ưa tưa của lớp 68-75.  "Các công ty Mỹ chỉ làm việc cho lợi nhuận của các nhà tư bản chứ không phải cho lợi ích của đại chúng đâu. Đành rằng thuốc dược thảo ít bị phản ứng phụ, nhưng nếu bào chế ra sau đó tung ra thị trường làm ảnh hưởng mức tiêu thụ hàng của các hãng bào chế khác, chẳng hạn như thuốc của họ bị bán chậm lại thì tới lúc đó họ sẽ xúi khách hàng thưa kiện đổ thừa do uống thuốc dược thảo nên bị phản ứng này phản ứng nọ thì các hãng bào chế sẽ bị sập tiệm như chơi".

Tới lúc Thoại nhắc lại những kỉ niệm về những người bạn vắn số của lớp 68-75 thì lòng của cả ba chúng tôi dường như đã chùn xuống và chúng tôi đã cùng nghẹn ngào im lặng trong vài giây. Cuộc sum họp nào rồi cũng đến lúc phải chia tay. Trước giây phút tạm biệt, cô con gái cưng Nguyễn Ngọc Hân của tôi đã mang bức tranh sơn dầu vẽ cảnh "Cánh buồm đang vượt sóng" để tặng monsieur le professeur Nguyễn Đình Lân là con tàu dẫn đầu với biệt danh "ĐỘC CÔ CẦU BẠI" năm nào của  lớp HD 68-75. Xin các bạn đồng môn vui lòng đừng lầm lẫn với danh hiệu "ĐỘC CÔ CẦU BẠI...BIA RƯỢU" do đốc tờ ưa tưa Hồ Quốc Lực HD 68-75 Anh Văn mới sắc phong cho Phạm Hùng Kiệt Cali lớp Pháp Văn của Lân và tôi.

 Lân muốn test khả năng Việt Ngữ của cô con gái cưng của trò Thạch nên đã đề nghị Ngọc Hân viết mấy chữ để tặng bác Lân bằng tiếng Việt "ba rọi".  Bé Hân đã viết vào mặt sau của bức tranh sơn dầu mấy chữ vắn tắt như sau:

To: bác Lân From: bé Hân  (được bỏ dấu rõ ràng)

Thông thường thì sau 25 năm sống chung hạnh phúc yên ấm những cặp vợ chồng người Việt Nam thường dẫn nhau ra nhà hàng và đôi khi cả nhà thờ nữa để tổ chức lễ Ngân Khánh. Còn sau 50 năm thì được gọi là Kim Khánh. Lâu hơn nữa đến đẳng cấp 75 năm thì được gọi là Ngọc Khánh. Bạn Nguyễn Đình Lân của chúng tôi đã ... huốt Ngân Khánh khá lâu rồi.

Riêng đối với trường hợp hội ngộ bất ngờ nơi đất khách quê người sau 35 năm ngăn cách chia lìa của ba đứa chúng tôi thì chúng tôi băn khoăn không biết là sẽ đặt tên cuộc hội ngộ này như thế nào cho được trọn vẹn ý nghĩa đây. Thôi thì chúng tôi xin mạn phép quý thầy cô và các bạn đồng môn Hoàng Diệu để được phép gọi đây là một cuộc hội ngộ ...DƯƠNG KHÁNH...

 

                                         Nguyễn Ngọc Thạch (CHS HD 68-75) USA